Thứ Năm, 27 tháng 8, 2020

Lúc Về Già, Mình Sẽ... Không Làm Những Điều Này...


Lúc về già mình sẽ không bao giờ đến cơ quan cũ nếu như chưa nhận được một lời 
mời trân trọng, vào những dịp đặc biệt...
Nếu đến mình cũng chỉ cúi đầu lễ phép chào lớp trẻ rồi chuyện phiếm với đồng niên, đồng
 nghiệp. Mình phải tự dặn mình rằng có nói gì chúng cũng chẳng nghe, vì mọi điều mình
 nói đã lỗi thời, cho dù bên dưới chúng chăm chú nhìn, đầu gật gật, rồi vỗ tay rất dài. Và
 dĩ nhiên chúng nó có báo cáo báo cò mình cũng chẳng nên quan tâm, tò mò tìm hiểu, vì đã 
lâu mình không cập nhật hay update, đâu còn hiểu được thời thế.

Lúc về già mình sẽ tuyệt đối không được chủ quan nghĩ rằng còn khỏe, còn sung sức để nghĩ và làm những việc như hồi thanh niên.

Lúc về già mình sẽ không tham gia hội đoàn hay bất cứ công việc gì liên quan đến chính
 quyền. Không phải mình thiếu trách nhiệm, chỉ đơn giản vì nhà nước cho nghỉ là đã nghiên
 cứu kỹ rồi, thời điểm đó sức khỏe, trí tuệ xuống dốc rồi, làm làm gì, để tụi trẻ nó làm giỏi 
hơn. Đầu hai thứ tóc đi tranh việc với một đứa nó làm tốt hơn mình là sao?

Lúc về già mình sẽ không sống chung với bất cứ đứa nào, chỉ sống với…vợ. Nếu cứ thương 
con cái, sống với chúng nó thể nào cũng đến lúc mình ở trọ trong chính ngôi nhà của 
mình. Con không có tiền mua nhà thì thuê, không đủ tiền thuê mình hỗ trợ, quyết không ở 
chung, trai gái dâu rể gì cũng vậy hết, một tuần đến thăm nhau 1 lần vào ngày cuối tuần là đủ.

Lúc về già… rất già, mình sẽ phải đặt chỗ ở một trung tâm dưỡng lão nào đó. Tiền ít ở chỗ
 xoàng, tiền nhiều ở chỗ tươm. Chọn trung tâm có chăm sóc y tế tốt để không bắt con cháu 
phục dịch lúc yếu đau. Chúng nó còn phải đi làm. Lúc đi về phía bên kia mặt trời cũng tại 
trung tâm luôn. Con cháu chỉ cần đến nhà tang lễ làm thủ tục theo nghi thức, không khóc 
cũng không sao, vui càng tốt. Chẳng có lý do gì để khóc. Đó là quy luật của tạo hóa. Bất cứ 
cái gì tồn tại nguyên vẹn lâu quá chỉ tổ làm cho xã hội trì trệ. Những việc tiếp theo sau đó 
chúng nó sẽ làm gì mình không biết vì nghẻo rồi còn đâu, nhưng sẽ rất đơn giản, chẳng cầu
 kỳ, sống còn chẳng ăn ai nữa là…

Lúc về già mình sẽ chỉ nói hai chữ “ngày xưa” (đúng hơn là những câu chuyện hoài niệm)
 với bạn đồng niên, tuyệt đối không nói với lũ trẻ, vì chúng sẽ cho mình bị dở hơi. Với tụi trẻ
 chỉ nói “ngày mai” và chỉ trả lời khi chúng hỏi. Kinh nghiệm và vốn sống (mà nhiều người
 cho là báu vật) đối với mình khi đó chỉ để chiêm nghiệm. Cùng lắm là biến nó thành 
những câu chuyện trào phúng để tự cười cợt mình, đứa nào hiểu thì hiểu, không hiểu thì 
cũng chẳng làm ai bực mình

Lúc về già, mình sẽ tránh tiếp xúc với truyền thông vì mình biết giá trị của mình ở mức nào,
 nhất là vào thời điểm ấy. Nếu vì một lý do nào đó mà được phỏng vấn, mình sẽ cố tránh lên
 lớp, rồi lớn tiếng khẳng định lớp già sẽ làm cái này làm cái nọ, sẽ có ích cho nơi này nơi 
kia. Khi răng rụng đủ hai hàm mà có tay phóng viên nào vui miệng hỏi ông mong muốn gì thì
 mình sẽ bảo, tớ muốn chết, chết trong sự vui vẻ và nhẹ nhõm của tất cả (và chỉ vào nó nói), 
của cả cậu và cả tớ, rồi cười to sảng khoái.  

Lúc về già, mình sẽ cố không nghĩ khác những điều mình đã nghĩ như ở trên. Chẳng biết
 có được không?./.

Nguồn: vov.vn/nguoiphuongnam