Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2022

Thơ: Trách con


                  Con nói nhỏ một chút có được không
                  Đừng lớn tiếng, con làm mẹ sợ!
                  Sớm hôm nay mẹ quên đi chợ
                  Ăn tạm chút đồ thừa trong tủ lạnh, có sao đâu?                  Thuở cơ hàn mẹ lặn lội ao sâu
                  Mò ốc, bắt cua ăn dè đôi ba bữa
                  Để chắt chiu có đựơc từng giọt sữa
                  Nuôi con lớn ngần này, mẹ thấy có sao đâu

                  Con gắt mẹ: "Biết rồi! Nói mãi, nhức cả đầu”
                  …Vẫn giọng mẹ ngày ru con thuở bé
                  Tiếng à ơi, thoảng như cơn gió nhẹ
                  Con ngủ say, con có gắt mẹ đâu

                  Mẹ quên bật nồi cơm, con mãi cứ lầu nhầu
‘                 Có mỗi việc cỏn con, mẹ cũng không thèm nhớ’.
                  Quên sao được cái thời ngồi một chỗ
                  Đun rạ rơm chờ cơm chín con ăn

                  Bật điều hòa mẹ bấm nút khó khăn
                  Toàn chữ tầu, chữ tây không thể hiểu
                  Chẳng bảo mẹ thì thôi, lại còn dè biểu
                  Mẹ đúng nhà quê ra tỉnh chẳng biết gì

                  Mẹ lại ngồi nhớ cái thuở hàn vi
                  Tay ẵm con, tay quạt mo mẹ phẩy
                  Con mát dịu rồi, riêng mồ hôi mẹ chảy
                  Miệng mỉm cười, mẹ dè biểu gì đâu

                  Ao nhà mình có lúc cạn lúc sâu
                  Vẫn đủ nước rửa chân tay sạch sẽ
                  Mẹ già rồi không còn như lúc trẻ
                  Lúc nhớ, lúc quên nhưng không thể quên con

                 Con hãy làm đạo hiếu cho tròn
                 Để người đời không bảo con mất dạy.
                 Mẹ tin rằng một mai con sẽ thấy
                 Khi mất mẹ rồi, con ân hận không thôi!

Sưu tầm/quinhon11