Thứ Hai, 29 tháng 8, 2022

Vẫn chưa hẳn muộn đâu...

* Thân tặng mọi cặp vợ chồng.

Rồi một ngày em không còn anh

Hay ngược lại anh không còn em nữa

Đôi chúng ta sẽ chia làm hai nửa

Một nửa còn biết sống thế nào đây !

 

Căn nhà mình sẽ thiếu một đôi tay

Tiếng đi nhẹ, thiếu một đôi chân bước

Và thìa bát chẳng va nhau lách cách

Thiếu một người, bớt bát, chẳng va nhau !

 

Quần áo chiều chẳng phải cất cho lâu

Dây phơi rộng, chăng cả tuần không hết

Cứ nói thật to, chẳng còn ai biết

Lời thì thầm nào còn nghĩa gì đâu !

 

Rồi một ngày ta phải sống xa nhau

Xa cách âm dương không ngày tái hợp

Hãy cố sống, ngày còn nhau, cho tốt

Khi xa rồi, day dứt, ích gì đâu!

 

Ngay bây giờ ta hãy sống vì nhau

Đừng cáu giận khi cơm chiều quá bữa

Đừng vặn vẹo vì một câu nói hớ

Đừng dỗi hờn vì chồng (vợ) hay quên

 

Quên mất ngày anh đã nói yêu em

Quên ngày cưới, ngày sinh, quên ngày con có mặt

Quên những chuyện to, quên điều nhỏ nhặt

Đừng dỗi hờn: thời gian chẳng đợi đâu

 

Ngay bây giờ hãy cố: sống vì nhau

Lúc khỏe, lúc đau, vui buồn có cả

Ngọc có vết, ai cũng còn sơ hở

Hà cớ gì, ta cứ trách chê nhau !

 

Ngay bây giờ, vẫn chưa hẳn muộn đâu

Hãy cố chăm lo cho phần còn lại

Nụ hôn thêm nồng, vòng tay ấm mãi

Để chẳng còn ân hận lúc xa nhau...

 

Sưu tầm/quinhon11