Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2020

Thơ: Tuổi già khổ lắm, phải không?

 


Tui già kh lm, phi không? 
Chưa đi , chân mỏi !  Chưa trông , mắt mờ ! 
Ðêm nằm chưa ngủ đã mơ 
Cơm chưa " đụng đũa " đã no ngang rồi ! 
Áo quần xốc xếch lôi thôi 
Nhớ quên , quên nhớ... chuyện đời nhi nhăng 
Nói to cứ ngỡ nói thầm 
Tay run cứ ngỡ phải cầm... ba toong .  
Tính ra ba bốn đứa con 
Chín mười đứa cháu , cũng không dễ gần 
Bởi vì già trẻ cách phân 
Chúng thăm , chúng muốn hiểu rằng chúng.... thương . 
Cho nên , ngày tháng cô đơn 
Tuổi già khổ lắm , phải không.... hỡi người ?   
Thật tình , sướng quá đi rồ
Sao không " nhìn xuống " cho đời... đẹp hơn 
Hãy thăm vài nursing hom
Thăm vài khu bệnh... nhà thương , thấm lòng . 
Ðời người nhiều nỗi truân chuyên
Cứ gì già yếu , mà phiền , mà than !    
Trời cho sống ở trần gian
Là vui , là hưởng bình an trong lòng
Ban ngày , nhìn áng mây hồng
Nhìn con chim hót , nhìn bông hoa cười ...
Ban đêm , nhin ánh sao trời 
Nhìn trăng tình tứ , nhìn đời.... mê ly ! 
Vậy thì... quẳng gánh lo đi
Sống già ,  sống kỹ,  tội chi.... sống buồn


Không biết tác giả/nguoiphuongnam