Một cặp vợ chồng trẻ vừa chuyển đến khu phố mới.
Một buổi sáng, khi hai người đang ăn sáng bên cửa sổ, người vợ nhìn thấy người hàng xóm đang phơi quần áo ngoài sân.
“Quần áo kia trông chẳng sạch chút nào,” cô nói. “Chắc chị ấy không biết giặt cho đúng. Có lẽ nên mua loại bột giặt tốt hơn.”
Người chồng im lặng.
Nhưng mỗi lần hàng xóm phơi quần áo, người vợ lại lặp lại câu nhận xét ấy.
Một tháng sau, cô ngạc nhiên khi thấy quần áo treo trên dây trắng tinh, sáng bóng.
“Anh xem kìa!” – cô vui mừng nói – “Cuối cùng thì chị ấy cũng biết cách giặt rồi. Không biết ai đã chỉ cho chị ấy nhỉ?”
Người chồng điềm tĩnh đáp:
“Anh dậy sớm và lau sạch cửa kính nhà mình đấy.”
✨ Những gì ta thấy ở người khác thường phụ thuộc vào sự trong sáng của “khung cửa sổ” mà ta đang nhìn qua.
Vậy nên đừng vội phán xét – nhất là khi góc nhìn của ta đang bị che mờ bởi giận dữ, ghen tỵ, bi quan hay những khao khát chưa được đáp ứng.
Bởi phán xét người khác không định nghĩa họ là ai.
Nó chỉ cho thấy chúng ta là ai mà thôi.
(theo qui nhon11)