
Làm đêm trong bệnh viện nhiều năm rồi… mình bắt đầu nhìn cuộc sống khác đi rất nhiều.
Có những đêm đang yên bình, bỗng tiếng báo động vang lên… mọi người chạy vội trong im lặng. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu có thể một cuộc đời đang đứng giữa ranh giới rất mong manh.
Làm trong bệnh viện mới thấy… đời người thật sự không dài như mình vẫn nghĩ.
Có những người sáng còn khỏe mạnh đi làm, chiều đã nằm trên giường bệnh. Có người hôm qua còn ăn cơm với gia đình, hôm nay người thân chỉ biết đứng ngoài hành lang khóc trong bất lực.
Những lúc như vậy… mình mới hiểu rằng:
Tiền bạc rất quan trọng. Công việc cũng rất quan trọng. Nhưng sức khỏe và những người mình thương bên cạnh vẫn là thứ quý giá nhất trong cuộc đời này.
Ở bệnh viện ban đêm… mọi cảm xúc của con người đều rất thật.
Không ai còn quan tâm ai giàu hơn ai. Không ai còn để ý xe đẹp hay nhà lớn. Đứng trước bệnh tật và sinh tử… điều người ta cầu mong nhất vẫn chỉ là hai chữ “bình an”.
Đi làm đêm lâu rồi… mình cũng thay đổi rất nhiều.
Mình không còn thích hơn thua nữa. Không còn muốn giữ những chuyện nhỏ để giận lâu. Không còn thấy vật chất là thứ quan trọng nhất.
Vì mình hiểu… có những người hôm nay còn gặp được nhau, nhưng chưa chắc ngày mai còn cơ hội để nói thêm một câu.
Nhiều lúc tan ca gần sáng, bước ra khỏi bệnh viện thấy trời còn tối… đường phố yên lặng. Chạy xe về nhà, tự nhiên thấy biết ơn những điều rất bình thường mà trước đây mình từng xem là hiển nhiên:
Được khỏe mạnh để đi làm. Được ăn một bữa cơm nóng. Được nghe tiếng người thân trong nhà. Được ôm người mình thương sau một ngày dài.
Và còn được chơi tennis, pickleball… được chạy ngoài sân dưới ánh nắng, được cười đùa với bạn bè sau những ngày làm việc căng thẳng.
Còn được đi travel, được nhìn thấy những nơi mới, được hít thở không khí của một thành phố xa lạ, được tạo thêm những kỷ niệm đẹp với người mình thương.
Những điều đó ngày xưa mình từng nghĩ là “bình thường”… nhưng làm trong bệnh viện lâu rồi mới hiểu:
Không phải ai cũng còn đủ sức khỏe để làm những điều giản dị đó.
Có những người chỉ mong được tự đứng dậy đi bộ lại bình thường. Có những người chỉ mong có thêm thời gian ở cạnh gia đình. Có những người chỉ mong thêm một cơ hội để được sống tiếp.
Nên càng chứng kiến nhiều… mình càng học cách biết ơn cuộc sống hơn.
Biết ơn vì hôm nay mình còn khỏe mạnh. Còn được làm điều mình thích. Còn được gặp người mình thương. Còn được sống một cuộc đời bình thường nhưng bình an.
Sau tất cả… mình nhận ra:
Hạnh phúc thật sự đôi khi không nằm ở những điều quá lớn lao.
Mà là sau một ca trực dài trong bệnh viện… mình vẫn còn có nơi để về, có người để thương, có sức khỏe để chơi thể thao, đi du lịch, cười nói… và tiếp tục sống thêm một ngày thật ý nghĩa.
Thông Nguyễn/quinon11