Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

Tri kỷ, người ở lại khi lòng ta lặng

 

Giữa những đổi thay chóng mặt của đời người, có một mối quan hệ không cần ồn ào vẫn bền bỉ như dòng nước ngầm, đó là tri kỷ. Người tri kỷ không phải là người hiện diện nhiều nhất, nhưng là người khiến ta cảm thấy an ổn nhất. Họ giống như một ngọn đèn nhỏ, không rực rỡ nhưng đủ sáng để đưa tâm hồn ta quay về với chính mình

Trong những tầng sâu của nhân duyên, tri kỷ không phải điều có thể cầu mà có. Đó là sự gặp gỡ được dệt từ những sợi duyên lành lâu đời: gặp hợp ý, ở hợp tâm, hiểu hợp điểm lặng trong nhau. Người đời dễ tìm bạn nhậu, bạn vui, bạn đi qua ngày tháng; nhưng để gặp một người nghe được điều ta chưa kịp nói, hiểu được nỗi buồn ta chưa kịp giải thích, đó là phúc phần.

Tri kỷ không cần những lời thề hẹn. Sự hiện diện của họ đã là một lời hứa không thành văn. Họ không xen vào đời ta bằng những đòi hỏi, mà chạm vào tâm ta bằng sự tinh tế và thấu hiểu. Chỉ cần một câu nói giản đơn, một nhắc nhở nhẹ nhàng, hay thậm chí chỉ là sự im lặng đồng hành, cũng đủ khiến trái tim ta lắng lại sau những ngày chênh vênh.

Người tri kỷ không đến để sửa ta, cũng chẳng đến để ràng buộc ta. Họ ở đó để giúp ta soi chiếu những vẩn đục trong lòng, nhắc ta nhớ rằng giữa cuộc đời vô thường, vẫn có những thứ thuộc về tấm lòng mà không gì có thể đổi thay. Họ khiến ta hiểu rằng, hiểu nhau là duyên, thương nhau là phúc, giữ được nhau là một phần nghiệp lành.

Vì vậy, nếu trong đời bạn có một người khiến tâm bạn dịu xuống mỗi khi nghĩ tới; một người mà chỉ cần trò chuyện đôi ba câu, gánh nặng trong lòng bỗng nhẹ đi một nửa; một người không ồn ào nhưng luôn đúng lúc, thì xin trân quý.

Trân quý vì họ là món quà mà cuộc đời hiếm khi trao hai lần.

Trân quý vì giữa muôn người, bạn và họ lại có thể chạm nhau bằng sự lặng lẽ thấu hiểu.

Trân quý vì tri kỷ không nhiều, và một khi có được, đó chẳng khác nào một phần phúc đức mà tạo hóa gửi gắm vào cuộc đời ta.

Giữ được tri kỷ chính là giữ được một phần bình yên trong chính mình.

 

Tg Phạm Nhật Minh/quinhon11