Bạn đã bao giờ nhận thấy mọi người đi bộ ngoài trời với những chiếc gậy , ngay cả trên bề mặt phẳng và tự hỏi tại sao họ lại làm điều đó? Đây được gọi là đi bộ kiểu Bắc Âu, hơi giống như trượt tuyết băng đồng nhưng không có tuyết.
Bạn đã bao giờ nhận thấy mọi người đi bộ ngoài trời với những chiếc gậy , ngay cả trên bề mặt phẳng và tự hỏi tại sao họ lại làm điều đó? Đây được gọi là đi bộ kiểu Bắc Âu, hơi giống như trượt tuyết băng đồng nhưng không có tuyết.
Tập Cận Bình chỉ dám vuốt râu hùm khi Hoa Kỳ có một vị tổng thống tệ hại trăm bề. Té và bò trên thang máy bay. Té khi ngồi lên xe đạp đang dựng. Khi đáp xuống phi trường Israel mà hỏi “tôi đến đây để làm gì”. Lúc trả lời phỏng vấn phải cầm sẵn tờ giấy ghi tên người được phép đặt câu hỏi, nhìn vào máy nhắn để trả lời. Khủng khiếp hơn khi vào Toà Đại sứ Anh Quốc để chia buồn tang lễ của Nữ Hoàng Elizabeth mà nắn nót sao chép lời chia buồn từ một tờ giấy để bên cạnh giống học trò mẫu giáo.


Người Sài Gòn xưa có cách xưng hô thứ bậc thú vị : công chức, người có học là thầy Hai, người Hoa buôn bán là chú Ba, đại ca giang hồ là anh Tư, lưu manh là anh Năm… người lao động nghèo xếp thứ Tám. Sao lại xưng hô vậy?
Sống quá tham lam thì mọi chuyện đều mệt mỏi. Đòi hỏi quá nhiều thì cuộc sống trở nên khổ cực hơn. Tâm lý đó sẽ khiến cho nhiều chuyện trong cuộc sống không thuận lợi, con đường đi về phía trước ngày càng nhỏ hẹp.