Khi liều
thân đem con cháu đến xứ người tự do an lành, cha mẹ nào cũng
vui mừng khi thấy con cái của mình "công thành danh toại",
nhưng ..... chữ Nhưng này mới quan trọng vì cha mẹ nơi xứ người
phải đối đầu với những "Culture Shock", tạm dịch
là "những xung đột văn hoá" . Nhiều phụ huynh học
sinh và ngay cả chính bản thân người viết, khi bị những "cú sốc văn
hóa" này, đã bàng hoàng không ít trong buổi ban đầu. Nhưng rồi
qua thời gian, chúng ta cũng tạm thích ứng với đời sống mới, với văn hoá
mới, với những nghĩ suy của những người biết Đời biết Đạo vào cái
tuổi "thất thập cổ lai hy" này, chúng ta chấp nhận sự
việc đến với chúng ta một cách bình thản hơn, để cho cái Tâm của
mình được an bình hơn.
Bài tâm tình
hôm nay nói lên tâm sự của bậc cha mẹ già nơi xứ người khi thấy con cháu của
chúng ta, khi nhận được sự giáo dục nơi xứ người, có những cách
sống, lối suy nghĩ, cách đối xử với ông bà, cha mẹ không giống như
chúng ta, những người của thế hệ 30, 40, 50 đưọc giáo dục theo lối giáo
dục Đông Phương, đặt căn bản trong "tình cảm gia đình" khác hẵn lối
giáo dục "cá nhân chủ nghĩa" của Tây Phương hiện tại. Chúng ta
đành phải chấp nhận và biến hoá sự việc theo chiều hướng tốt đẹp
hơn. Bạn đồng ý chứ?
Chúc an lạc.
Sương Lam