
Người trí tuệ thời xưa có ba “giới”, tức là ba điều cần cảnh giác, dè chừng. Đó chính là: lúc còn trẻ thì “giới” ở sắc dục, không tham lam vô độ; lúc trưởng thành thì “giới” ở tranh đấu; khi về già thì “giới” ở những điều đắc được, đừng mãi ôm giữ quá nhiều. Ngoài ra, họ cũng có ba loại “úy” tức là ba điều cần tôn kính: thứ nhất là “tôn kính” Thiên mệnh; thứ hai là “tôn kính” tổ tiên, ông bà, cha mẹ và những người lớn tuổi; thứ ba là phải biết “tôn kính” bậc Thánh nhân.



