Chỉ
mới chừng mươi năm trước đây, tôi không nghĩ là mình đã già! Nếu có
nghĩ đến chữ “già” thì lại cười mà cho rằng “mình già mà còn xung!” hoặc
“mình là ông già gân,” thậm chí còn ngâm nga câu lục bát tiếu lâm: “già
đầu, già tóc, già râu. Nhưng còn .. cái ấy, còn lâu mới già!” tuy rằng
cứ khoảng ba, bốn tháng, lại phải nhuộm tóc một lần. Mà mỗi lần nhuộm
tóc như vậy, vẫn thấy vui, vì tóc bạc còn núp phía trong, chỉ khi nào
hớt tóc cao lên thì mới thấy tóc bạc, nếu để hơi dài, thì không ai thấy
tóc mình đã vào tuổi gọi là “hoa râm” hay “muối tiêu.” Và vì tin rằng,
mấy cái sợi bạc ấy sẽ núp bên trong mầu đen kéo dài thêm nhiều năm nữa
nếu đi “spa” thường xuyên, nên tôi vẫn lặn lội đi đạp xe đạp và bơi, rồi
ngâm nước nóng. Đôi khi ngồi thiền trong phòng xông khô chừng nửa tiếng
đồng hồ, rồi... ngủ gật ở trong đó. Ngoài ra, để tăng cường sức khỏe
cho chính mình cũng như để giúp bà con, mỗi tuần tôi đi dậy khí công cho
người cao tuổi hai lần, và dậy võ cho thanh niên cũng một tuần hai
buổi. Thời gian đó, cảm thấy thoải mái và tự hào, nhất là khi được mấy
bà xồn xồn khen là “anh trông còn phong độ lắm!” Nghe lời khen, mà mũi
cứ phồng to lên, trái tim đập rộn ràng… cứ tưởng mình là trai trẻ ba
mươi lăm!
Ngạn ngữ có câu: “Gieo suy nghĩ gặt hành động. Gieo hành động gặt thói quen. Gieo thói quen gặt tính cách. Gieo tính cách gặt số phận”. Số phận mỗi người tuy đã được an bài cụ thể nhưng trong cuộc sống lại có thể thay đổi theo lựa chọn của mỗi chúng ta. 8 định luật dưới đây đã cho thấy điều đó.




